Đọc
bài GS Ngô Bảo Châu bàn về yêu nước trên BBC, giữa chừng thấy chán nên tôi bỏ.
Nhưng rồi nhà thơ Đỗ Minh Tuấn chuyển lại với lời nhắn gửi: “Ngô Bảo Châu nói
trên BBC là văn hóa Bắc kỳ là bản sao thu nhỏ của văn hóa Trung Hoa… nhưng lại
thiếu hiểu biết về văn hóa Việt. Anh viết phản biện đi…” Tôi đọc lại và “bật
ngửa” vì những dòng sau:
–
Hoá ra cái điểm Việt Nam thân thương không hề là trái tim của nhân loại. Nó nằm
ở nơi cùng trời cuối
đất.
–
Có lẽ vì đất nước của chúng ta nằm ở nơi cùng trời cuối đất mà trong gần hai
ngàn năm, nó hầu như nằm bên rìa sự phát triển của văn minh của nhân
loại.
.–
Người di dân hầu hết cũng đến từ Trung hoa. Trước khi người Pháp xâm chiếm Việt
Nam, văn minh Trung Hoa là hệ quy chiếu duy nhất của người dân đồng bằng Bắc
Bộ.
–
Cuộc sống bây giờ đã khác nhiều. Ngay cả những thanh niên nông thôn mà tôi gặp ở
sân bay Narita, dù có lẽ họ không có một hệ quy chiếu nào khác ngoài một bộ ứng
xử của người nhà quê, mà nền tảng lý luận dường như là một dạng tối giản của văn
minh Trung
Hoa,
–
Cảm giác quan tâm đó đến từ đâu, nếu không phải là khát vọng có ở trong mỗi
chúng ta, khát vọng thoát ra khỏi thân phận của một nơi cùng trời cuối đất, gắn
vào thế giới bằng một sợi dây lơ lửng buộc vào Trung hoa, thoát ra khỏi cái
khung chật chội của Khổng
giáo.

GS
Ngô Bảo Châu và ái nữ nguyên TT 3Dũng trong 1 cuộc bán đấu giá sách
quý
Bài
viết ngắn này xin bàn với Giáo sư đôi
điều:
1.
Giáo sư đứng ở chỗ nào để nói rằng đất nước chúng ta nằm ở nơi cuối đất cùng
trời? Nếu tôi không lầm thì đó là cách nhìn của những nhà thực dân Bồ Đào Nha,
Tây Ban Nha thế kỷ XVII. Xuất phát từ quan niệm Âu trung – châu Âu là trung tâm
phát sinh văn hóa nhân loại, họ cho rằng người da trắng có sứ mệnh khai hóa các
dân tộc man mọi phương Đông. Đến lượt mình, suốt nửa đầu thế kỷ XX, các học giả
người Pháp của Viễn Đông Bác Cổ cố công chứng minh chủ nghĩa Hoa tâm: Trung Hoa
là trung tâm phát sinh con người và văn hóa châu Á. Đông Nam Á là vùng trũng của
lịch sử, không sáng tạo được bất cứ điều gì cho gia tài văn hóa nhân loại. Lớp
lớp người Việt được dạy như thế và chúng ta tin như
thế.
Nhưng
sang thế kỷ này, khoa học nhân loại khám phá sự thực khác hẳn: 70.000 năm trước,
con người từ châu Phi theo ven biển Ấn Độ di cư tới Việt Nam. Tại đây, sau
20.000 năm chung sống, họ hòa huyết sinh ra người Lạc Việt. Sau đó người Lạc
Việt lan tỏa ra các đảo Đông Nam Á, chiếm lĩnh tiểu lục địa Ấn Độ, lên khai phá
đất Trung Hoa rồi sang chiếm lĩnh châu Mỹ. Từ khảo sát 5.000 chiếc răng hóa
thạch tìm thấy ở châu Âu, khoa học xác nhận: 40.000 năm trước, người Việt cổ từ
Đông Á đi qua Trung Á tới châu Âu. Tại đây, họ hòa huyết với người Europid vừa
từ Trung Đông lên, sinh ra người Eurasian da đen, là tổ tiên người châu Âu.
Trong huyết mạch người châu Âu hiện nay có phần không nhỏ dòng máu Lạc Việt!
Không chỉ vậy, ngôn ngữ Lạc Việt cũng để lại vô số di duệ trong tiếng Anh: Water
là biến âm cùa Nác; Sand là biến âm của Sạn; People là biến âm của Bí Bầu =
người… Khoa học cũng chứng minh rằng, không chỉ văn hóa đá mới Hòa Bình mà người
Việt còn mang giống cây trồng, vật nuôi cùng tư tưởng nông nghiệp tới phương
Tây. Một sự thực được khám phá: Núi Đọ xứ Thanh là nơi phát tích của phần lớn
loài người sống ngoài châu
Phi.
2.
Phải chăng “Người di dân hầu hết cũng đến từ Trung hoa. Trước khi người Pháp xâm
chiếm Việt Nam, văn minh Trung Hoa là hệ quy chiếu duy nhất của người dân đồng
bằng Bắc
Bộ.”?
Ý
tưởng này không mới vì cũng như bao thế hệ người Việt khác, nó được dạy từ những
nhà Tây học. Nhưng sang thế kỷ này, khoa học cho thấy sự thực trái ngược. Do từ
40.000 năm trước, người Lạc Việt là chủ nhân của Hoa lục nên 93% dân cư Trung
Quốc hiện nay là con cháu của người Lạc Việt. Dù mang tên Hoa Hạ hay Hán, họ
cũng là hậu duệ của người Việt cổ. Từ năm 1992, di truyền học phát hiện: người
Việt Nam có chỉ số đa dạng di truyền cao nhất trong các dân cư châu Á. Điều này
có nghĩa, người Việt xưa từng là tổ tiên các dân tộc châu Á! Không chỉ vậy, khoa
học cũng khám phá: tiếng Việt là chủ thể tạo nên tiếng Trung Hoa. Chữ tượng hình
Giáp cốt văn là do người Lạc Việt sáng tạo. Mọi thành tựu rực rỡ của văn hóa
Trung Hoa như kinh Thi, kinh Thư, kinh Dịch… là của người Việt! Tuy nhiên, do sự
trớ trêu của lịch sử, người Việt Nam bị xâm lăng mất đất, bị chiếm đoạt văn hóa,
lịch sử nên ngộ nhận là mình học nhờ đọc mướn từ Trung
Hoa.
3.
Gặp những cậu thanh niên xứ Nghệ nhếch nhác ở đất người, cũng như nhiều người
khác, Giáo sư Ngô Bảo Châu không hề ngờ rằng, họ là hậu duệ của những người từ
thềm Biển Đông lên định cư sớm nhất trên đất Việt Nam. Cái thứ tiếng nói trọ trẹ
khó nghe của họ chính là dấu vết của ngôn ngữ Lạc Việt gốc, chẳng những làm nên
tiếng nói Việt Nam mà còn là tiếng nói ban đầu của hơn một nghìn triệu người
Trung Quốc hôm nay. Điều không dễ thấy là trong tâm hồn họ tiềm ẩn những yếu tố
nhân chi sơ của văn hóa
Việt…
Không
trách Giáo sư vì những điều nói trên còn quá mới mẻ, chỉ được khám phá gần đây.
Mong rằng khi biết được sự thật này, Giáo sư sẽ có suy nghĩ chín chắn hơn về con
người và đất nước Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét