Tác
giả: Nguyễn Văn
Thọ (theo
FB Thai Phu Pham)
Cái Đức của kẻ chí
sĩ, quan đại thần xưa nay vốn nằm ở sự ứng xử với việc quốc gia, đại sự, lớn hơn
là sự ứng xử vặt vãnh ở đời thường. Nằm ở Khí phách, ở thái độ, ở trách nhiệm
với quốc gia, quốc thể với đời sống triệu triệu sinh linh (Nguyễn Văn
Thọ)
———————-
Ảnh
nhặt trên mạng, nghi là bị cắt ghép !
Tôi đọc nhiều bài báo của
Đại tá nhà báo, nhà văn Như Phong, cũng đọc nhiều bài viết tản mạn của vài nhà
báo, nhà văn viết về anh Đinh La Thăng trên
FB.
Tôi cũng từng hỏi trực
tiếp 1 người bạn già từng là lãnh đạo trực tiếp 1 thời của anh Đinh La Thăng,
thì đều thấy các anh chị như Như Phong viết về anh Thăng quả không sai. Như bạn
già tôi nhận xét. ĐLT là 1 người linh hoạt, năng nổ. Một người đốc chiến
khá.
Lại nhìn nhiều việc của
anh Thăng đã làm ở thành phố HCM khi anh là Bí thư quả là hay, là đúng là cần
cho 1 lãnh đạo mới xông vào 1 thành phố đang phát triển bừa
bộn.
Lại việc một nhà thơ kể
chuyện anh về thăm tận quê, biếu gửi 1 nhà thơ khó khăn 2 triệu, cũng là 1 việc
tử tế ân
tình.
Thi sĩ Trần Đăng Khoa kể
việc Thăng đi nước ngoài khóc khi nghe 1 tin buồn trong nước nhà, thì thực anh
là người tử
tế…
Lại nghe nhiều bè bạn
Thăng kể về Thăng thì quả về Bản Chất con người Đinh La Thăng là con người năng
động
.
Cái tip ấy chơi với “hắn”
cũng thú vị, đấy là xét về con người đơn thuần. Thời đại này không nên lí luận:
Ông ta giầu lắm, cho 2 triệu 1 nhà thơ, bằng hạt bụi….Tôi cam đoan rằng, nếu ko
có tấm lòng, thì kẻ giầu thường keo bẩn mới giầu, không có tấm lòng biết chia sẻ
nhất là với tụi nhà văn nhà thơ ẩm ương thì 1 xu Thăng cũng chả cho. Không có
tấm lòng thì trước thế lực Trung Hoa, Thăng dâu dám mắng nhà thầu Trung Hoa công
khai. Không có tấm lòng thì Thăng đâu thấy buồn, trăn trở khi ngồi ở ghế tốt
trên phi cơ, còn thầy của Thăng ngồi ờ ghế thấp…Thậm chí tôi đánh giá ở mức nào
đó anh ĐLT hành xử ít nhiều có văn hóa, có cái tình. Cái tình thời nay quan
trọng
lắm.
Nhưng xét ĐLThăng đâu chỉ
xét ở mức con người bình thường mà ngợi ca mà bao biện. Ông ĐLT- với vị trí ủy
viên BCT – thì không nên chỉ nhìn về phía Con Người , bởi vì anh chính là đại
thần thời nay. Mà Đức của đại thần khác với Đức con người bình thường. Đòi hỏi ở
Đức tầm cao hơn, khi ảnh hưởng sâu và rộng với đời sống đâu chỉ vài người quanh
anh ta. Ở cương vị quyền hạn cao, trách nhiệm lớn, thì cái Đức không còn giới
hạn bởi nhiều điều thuộc về quan hệ cá nhân người quanh quẩn với vài hành vi nữa
nặng tính cá nhân biểu hiện “tính
người”.
Cái Đức của kẻ chí sĩ,
quan đại thần xưa nay vốn nằm ở sự ứng xử với việc quốc gia, đại sự, với điều
lớn hơn là sự ứng sử vặt vãnh ở đời thường. Nằm ở Khí phách, ở thái độ, ở trách
nhiệm với quốc gia, quốc thể với đời sống triệu triệu sinh
linh.
Đấy xem sử xưa, Chu Văn An
dâng sớ tâu vua xin thất trảm bẩy tên quan tham rồi từ quan thì đấy là Đức lớn.
Dân
thờ.
Đấy xem sử nay, gần đây,
Nguyễn Khắc Viện dám viết thư cho Tố Hữu, can gián, đề nghị thi sĩ giữ lấy danh
thi nhân mà rút lui khỏi Bộ Chính Trị để giữ lại lòng yêu tố hữu trong thơ của
nhân dân, để khỏi bao nhiêu quyết định sai trái khi TH nắm quyền lực tiếp tục
gây ra lắm sai lầm về quốc sách trong thời cuối của ông TH. NKV là nhà văn hóa
thôi, song có đức lớn, thấy trước cái nạn đất nước khi Đảng chưa lường hết cái
mặt xấu ghê gớm của chủ nghĩa tư bản hoang dã, sẽ xuất hiện ở VN sau đổi mới. Để
tỏ thái độ ông nhịn ăn để chết kể cả khi Đỗ Mười tới thăm. Đấy là cái chết ta
phải nghiêng mình kính trọng người có Đức
Lớn.
Đức lớn là điều cần của
con người ta khi nắm giữ các vị trí cao, trách nhiệm lớn bởi vì chỉ có nó thì
Con Người ấy mới thực sự có Đức khi làm lợi cho muôn dân cho nước; thời nay là
cho quốc gia, cho nhân dân và, cả cho sự vững mạnh của Đảng, giữ lại niềm tin từ
khi lập nước mà Đảng đã từng có bao đảng viên, con người không tiếc thân mình,
hy sinh lớn lao cho dân cho
nước.
Cho nên ở vị trí Đại Thần
xét Đinh La Thăng thì tất cả những bài báo của Như Phong hay của bao văn sĩ, nhà
báo cũng chỉ là cái điều nhỏ về tư chất con người ông Thăng, mà chưa tỏ ra rõ ra
ở ông ĐLT có cái Đức lớn khi lịch sử của ngành dầu khí của Bộ giao thông dầy đặc
sự thất thoát hàng ngàn ngàn tỉ của nhân
dân.
Ở đây nếu xét về Tài thì
Để như thế ĐLT chỉ tài mọn, nên các án quyết to giọng khi làm bí thư thành phố
hay làm bộ trưởng cũng chỉ vặt vãnh với cương vị lớn. Việc điều khiển 2 cơ quan
cực lớn này để thất thoát như thế thì cái tài lớn ở đâu? Đức lớn có
không?
Còn nếu có ai nói ĐLT cũng
làm điều người khác cao hơn, cụ thể là do chỉ đạo của thủ tướng thì ông ĐLT quả
là không có đức lớn. Nói vậy vì thủ tướng thời nay có thể dốt, quan liêu mà
quyết, bè bối mà quyết thì người như ĐLT từng thông thạo mọi đường, từ kế toán
trưởng của ngành Điện HB, đến bao vị trí đã thực hành sao không biết can gián
việc của trên mà thi hành. Tôi đánh giá hai
việc:
1 là bản thân sự thất
thoát ấy có trách nhiệm thuộc về tài năng trách nhiệm của ĐLT, hai là ĐLT thiếu
cái Đức lớn mà quên cái vị trí ca nhân mình mà học các tiền nhân làm cái điều
tôi mong muốn ở 1 đại thần biết phanh những vấn đề của cấp trên khi thấy nguy cơ
có hại cho dân cho nước và cho
Đảng.
Khi ông ĐLT ở cương vị bí
thư TP HCM, tôi từng ủng hộ ông khi ông bám sát các địa bàn. Note viết ra có bạn
FB nhắn tin kể ngàn tội cũ của ông. Với tinh thần của 1 người luôn quan niệm xét
người ở từng việc, tôi bảo lưu sự ủng hộ ông Thăng khi đó, cũng là ủng hộ chủ
trương của BCT thay đổi cách quản lí 2 thành phố lớn với các nhân tố lớn, chứ
chưa khi nào tôi đánh giá ông ĐLT ở Đức lớn qua vài chục bài ca ngợi ĐLT vặt
vãnh như gần
đây.
Cho nên tôi ủng hộ quyết
định hội nghi trung ương gần đây khi kỉ luật ĐLT và tôi lại cho là với tổn thất
lớn mà trong trách nhiệm của ĐLT gây ra cho đất nước thì kỉ luật ấy vẫn là sự
nương nhẹ. Một đứa trẻ ăn cắp 1 cái bánh mỳ bị xử, một cán bộ cấp thấp tham ô vớ
vẩn, nhận quà chỉ 1 cái đài bị tù cả bao năm cách tất cả chức vụ như Trần Mai
Hạnh còn ĐLT tổn thất cả tỉ đô làm cho hàng triệu kẻ đói nghèo, không có đức
lớn, tài cao sao lại chỉ cảnh
cáo?
Ngày nay nhìn vào các sự
việc, con người cụ thể, đánh giá các đại thần tôi thiết nghĩ đâu chỉ nhìn vào
quan hệ bè bạn hay ứng xử không phải cái tài cái Đức đảng chính phủ nhân dân
trao cho mà vị trí của anh ta đòi hỏi phải có mà hoàn thành nhiệm
vụ.
Nay anh ĐLT đã rời vị trí,
tôi rất mong ai đó chơi thân anh ĐL Thăng cho anh đọc note này, để tôi muốn nói
rằng, dù thế nào tip người bình thường như anh Thăng là tip người thú vị. Tip ấy
nếu tôi có cơ duyên gặp, cũng dễ chơi kết bạn, song ở cái cần và đủ của 1 đại
thần, anh Thăng nên vui sống và cần tự biết rằng, cái sự xảy ra hôm nay là sự
may mắn cho anh và cả dân tộc cả cho Đảng nếu như anh còn chút ít thật sự tấm
lòng với Đảng, chứ không phải với cá nhân nào đang giữ những cương vị nào trong
Đảng.
---------------------------------
Nguồn: Từ
blog Kim Dung